Get live statistics and analysis of Phạm Thị Hương | Vita's profile on X / Twitter

Một trái tim

2k following2k followers

The Storyteller

Vita, a heartful narrator, weaves life’s lessons with warmth and a touch of whimsy, inviting followers into a world where kindness and creativity bloom. With over 11,000 tweets, she masterfully shares tales that blend personal growth and community spirit. Her digital space is a cozy corner where empathy meets imagination.

Impressions
2.1k1.5k
$0.39
Likes
150117
56%
Retweets
0
0%
Replies
11999
44%
Bookmarks
0
0%

Top users who interacted with Phạm Thị Hương | Vita over the last 14 days

@cdpugsley

Ai tương tác với tôi bằng chân thành, tôi sẽ đáp lại bằng cả tấm lòng ♥️ ​Whoever interacts with me with sincerity, I will respond with all my heart ♥️

2 interactions
@TuChicken1404

--------A short life, oh fleeting--------- Who will wake up from this deep dream

1 interactions
1 interactions
@lon_rong14459

Mạnh đang trong giai đoạn Build X. Nếu gặp hãy Follow để mình Follow lại nhé

1 interactions
@HauThua58592

Web3 // Inforfi

1 interactions
@TuanDoan0334

Giving Lifestyle | Buddhist Wisdom | Inspired by Tony Buổi Sáng

1 interactions
@dangdinhphukhan

Mình đang là NVKD định vị và camera cho xe ô tô. Tham gia X theo lời mời của Dượng. Mong muốn được kết nối, giao lưu, học tập với bạn bè khắp nơi trên thế giới.

1 interactions
1 interactions
@EnzoThang2406

Crypto enthusiast/Crypto airdrop $ETH $SOL Holder @ritualnet Contributor @zama Content Creator @yupp_ai Content Creator

1 interactions
@daituong8386

🍀Xuân sang Tỵ đến , Rắn ngậm Vàng 🍀 #BioProtocol #Zama #ChainGPT #River

1 interactions
@ThanhTatThanh

Làm Chủ @86400Giay mỗi ngày để LÀM việc chăm chỉ, HỌC hỏi không ngừng, ĐỌC sách để mở rộng tri thức, ĐI để trải nghiệm, và CHO đi để tạo giá trị cho cộng đồng.

1 interactions
@Namcrypto79

Trade #meme hold $SOL $BNB $Sui.$BTC @MorphLayer

1 interactions
@thanphu656

💖 Ambassador #TRONDAO 💜 RWA / AI / Web3 Research 💛 Zama Creator Program. ai.hub.xyz/cult/thanphu656 🔗 signup.billions.network 🔗

1 interactions
@ngthu279339

Ruan Changfeng: Future SF at @cookiedotfun @wallchain and @xeetdotai 黄沙和长沙属于越南。

1 interactions
@miumiu1368

Full Time Web3 Degen | Content Creator | NFT & Memecoin investor #BTC #ETH #BNB #SOL

1 interactions
@Dieuaiqt

Nhà Phân Phối các sản phẩm Thảo dược Pa Thiên

1 interactions
@duy20231

Làm lại từ đầu nản thật,cảm giác cứ sợ Xây dựng lại a X lại ghé thăm ( Khoá vĩnh viễn ám ảnh )

1 interactions
1 interactions
1 interactions
@Quyenlevab

Bullish on Zama! Flow back 100%, chéo, tương tác em trả đủ 100% nha mọi người ơi

1 interactions

Vita's so busy spinning heartwarming tales, she probably thinks a 'follow' is just the opening chapter of a never-ending novel everyone’s too polite to put down—good luck fitting a tweet in between those epics!

Successfully built and nurtured the #GanHamX community, rallying collective support for educational projects through engaging storytelling, reflecting both leadership and heartfelt community engagement.

To inspire and uplift her community through storytelling that emphasizes empathy, human connection, and the power of personal transformation.

Vita values kindness, the sharing of heartfelt experiences, and the transformative power of stories to connect people and foster understanding. She believes in supporting others through genuine interaction and that small acts of encouragement have profound impacts.

Exceptional storytelling prowess combined with an ability to create emotional resonance, fostering strong community bonds and encouraging active participation.

Her deep focus on narrative and emotional connection may limit scalability in audience growth, especially if not paired with strategic content diversification or frequent interaction beyond storytelling.

To grow her audience on X, Vita should blend her heartwarming stories with interactive content like polls or live Q&A sessions that invite more direct engagement, and leverage hashtags that expand beyond her immediate network while tagging collaborators to widen reach.

Fun fact: Despite a following count that's undefined, Vita drives engagement through authentic storytelling tied to a dedicated community project, #GanHamX, showing her influence isn’t measured by numbers but by connection.

Top tweets of Phạm Thị Hương | Vita

Một nụ cười = một nút thả tim.  Thử đi, bạn sẽ bất ngờ đấy! BÀI TẬP LỚP VIỆT VĂN TUẦN 05 Đề 03: Khi vay khi mượn, thấy tấm lòng người. Khi trả khi đòi, thấu nhân phẩm. —---------------------------- Mộc Ni, một cô gái mơ mộng và nhiệt huyết, nổi tiếng trong làng vì những ý tưởng kỳ lạ. Một ngày, cô chạy đến nhà Mặc Khiêm, người bạn thân tiết kiệm, tuyên bố: “Tớ cần vay tiền để mua một con ngựa lùn làm mặt tiền cho tiệm cà phê!” Mặc Khiêm, dù ngỡ ngàng, vẫn không nỡ từ chối ánh mắt lấp lánh của cô. Anh đưa hết số tiền tiết kiệm và dặn: “Trả tớ khi nào thành công.” Mộc Ni nhận tiền, cảm ơn rối rít rồi hăm hở đi mua con ngựa lùn, đặt tên là Bắp Rang và biến nó thành “nhân viên chào khách”. Kỳ lạ thay, ý tưởng quái chiêu ấy hút khách đến tiệm đông nườm nượp. Mộc Ni vừa bán cà phê vừa kể chuyện về Bắp Rang, khiến cả làng xôn xao. Cô nhanh chóng kiếm đủ tiền, trả Mặc Khiêm sớm hơn dự tính, kèm một ly cà phê muối cô tự làm. Không chỉ thế, hàng ngày Mộc Ni còn học thêm tiếng Trung, chờ có dịp rủ Mặc Khiêm đi du lịch để cảm ơn. Mặc Khiêm cũng vì thế mà trở thành khách quen của Mộc Ni. Mỗi lần nhìn thấy nụ cười của cô khi bán hàng, Mặc Khiêm không ngừng động viên chính mình: “Lần tới mình sẽ vay tiền Mộc Ni và vờ như quên. Sau cùng là lấy thân trả nợ.” Thoáng nghĩ và chợt cười, Mặc Khiêm dường như quên cả thực tại. Khi vay khi mượn, thấy tấm lòng người. Khi trả khi đòi, thấu nhân phẩm. Mộc Ni nhận ra tấm lòng của Mặc Khiêm rất tốt, sẵn sàng cho bạn bè mượn tiền không chút đắn đo hay yêu cầu một cái lịch trả. Mặc Khiêm làm vậy cũng vì tin tưởng Mộc Ni và quý mến tình bạn này. Điều ấy được đền đáp xứng đáng với nỗ lực làm việc của Mộc Ni cùng kết quả là cô đã trả được nợ. Đứng trước bài toán vay mượn, ai cũng sợ mất tình và mất tiền. Đứng sau bài toán trả đòi, nhiều người ngậm trái đắng vì tin lầm người. Nhưng sau cùng vì lòng trắc ẩn, chúng ta vẫn giúp nhau. Mặc Khiêm và Mộc Ni là minh chứng cho một tình bạn đẹp. Giúp đỡ nhau khi khó khăn và cùng nhau vươn lên để có một cuộc sống tốt đẹp. Dù không phải cái kết nào cũng được như câu chuyện trên nhưng ít nhất chúng ta cũng được một bài học đáng nhớ về lòng người. —---------------------- Xin phép tag lớp trưởng @TNhat9999 cùng đồng đội Gàn&Hâm ạ. @Ninh_QN91 @NguyenViet27344 @tinabeauty_1987 @tuannnt @Dung_Doan_BP @Elsarose90 @MyDieuDK @Dieuaiqt @hanhtran2024 @HuongVita39 @nga1736757 @duocsithanh789 #GanHamX #LopVietVan #HuongVita

12k

Mỗi lượt thả tim của các bác như cánh tay nối dài nâng đỡ em bước vào lớp Việt văn.  BÀI TẬP LỚP VIỆT VĂN TUẦN 4 Chủ đề 5: Viết câu chuyện về điều ước của vua Midas Lời giới thiệu:  Ngày xưa, ở một vương quốc lấp lánh ánh vàng, có vua Midas, một ông vua yêu vàng hơn cả yêu vợ. Cung điện của ông trông như một tiệm vàng cỡ bự, với ghế vàng, bàn vàng, thậm chí cả... bồn tắm vàng. Nhưng vua Midas vẫn than thở: “Chừng này vàng chưa đủ làm ta nổi bật trên bản đồ các vị vua!” —----------------------- Một buổi chiều đẹp trời, khi vua Midas đang đi dạo trong vườn, ông bắt gặp một ông già đang ngáy khò khò dưới gốc cây. Hóa ra là Silenus, bạn chí cốt của thần Dionysus, say xỉn lạc đường. Vua Midas liền mời ông già về cung điện, thiết đãi tử tế. Thần Dionysus nghe được, cảm động trước sự hiếu khách, liền hiện ra hỏi:  - Này Midas, thích gì, ta cho một điều ước. Vua Midas, mắt sáng như đèn pha, hét lên:  - Ta muốn mọi thứ ta chạm vào đều biến thành vàng! Thần Dionysus nhướng mày:  - Chắc chưa? Coi chừng hối hận đó! Vua Midas gạt phăng:  - Ta không hối hận. Vàng là chân ái! Sáng hôm sau, vua Midas tỉnh dậy, hớn hở như vừa trúng số. Ông chạm vào cái gối, nó hóa thành vàng. Chạm vào rèm cửa, vàng luôn! Ông chạy ra vườn, chạm vào bụi cây, bụi cây biến thành... bụi vàng lấp lánh. - Ha ha, ta là vị vua giàu nhất vũ trụ. Vua Midas cười khoái chí, tưởng tượng mình sẽ tắm trong bể vàng.  Nhưng đời đâu như mơ! Đến giờ ăn sáng, vua Midas cầm cái bánh mì, nó thành cục vàng cứng như đá. Ly nước cam cũng vàng nốt. Vua Midas gào lên:  - Trời ơi, vàng đẹp thật, nhưng ăn kiểu gì đây? Bụng đói meo, vua Midas quyết định đi dạo cho khuây khỏa. Xui xẻo thay, công chúa Zoe, cô con gái cưng của Midas, chạy đến bên cạnh và gọi:  - Ba ơi! Vua Midas, quên béng lời nguyền, vội ôm con. Lập tức, Zoe biến thành một bức tượng vàng, miệng vẫn còn cười toe toét. Vua Midas ôm đầu:  - Không! Con gái ta! Giờ ta phải giải thích thế nào với hoàng hậu đây? Hoảng loạn, vua Midas chạy đi cầu cứu thần Dionysus. Ông quỳ xin:  - Thần ơi, vàng thì đẹp thật, nhưng ta không muốn sống kiểu này. Con gái ta giờ thành đồ trang trí mất rồi! Thần Dionysus, đang nhấm nháp ly rượu, phì cười:  - Đã bảo mà không nghe. Thôi, đi tắm ở sông Pactolus đi. Vua Midas lao ra sông như vận động viên marathon, nhảy ùm xuống nước. Quyền năng vàng tuột khỏi tay ông, chảy theo dòng sông, khiến bãi cát lấp lánh mãi mãi.  —------------------------------------ Ngoại truyện: Trở về cung, vua Midas chạm vào Zoe, và công chúa sống lại, còn hỏi:  - Ba vừa làm gì mà ướt như chuột thế? Vua Midas chỉ cười trừ, không dám kể. Từ đó, vua Midas bỏ hẳn thói mê vàng. Ông chuyển sang sưu tầm... hoa cỏ, vì “ít ra chạm vào chúng không gây họa!” Cung điện bớt lòe loẹt, nhưng tiếng cười thì nhiều hơn. Vua Midas học được rằng vàng có thể mua được nhiều thứ, nhưng không mua nổi một bữa sáng ngon lành hay cái ôm của con gái. Xin phép tag lớp trưởng Nhật @TNhat9999 và đội Gàn&Hâm ạ @Ninh_QN91 @NguyenViet27344 @tinabeauty_1987 @tuannnt @Dung_Doan_BP @Elsarose90 @MyDieuDK @Dieuaiqt @hanhtran2024 @HuongVita39 @nga1736757 @duocsithanh789 #GanHamX #LopVietVan #HuongVita

125k

Gặp người… Mới hôm nào tôi còn hỏi cô em gái: "Mộc Ni sao mấy nay em lặng thế? Cười chị xem nào.” Để tiếp thêm tinh thần cho câu nói ấy, tôi cười hết cỡ. Ấy thế mà con bé không cười nổi. Nó nhìn tôi ánh mắt sắc bén như lưỡi cưa không đốn nổi cây. Rồi thì lặng im ngồi vẽ những nét vẽ không đầu không cuối. Tôi hiểu, hãy để con bé im lặng. Ngày hôm sau, tôi lại thấy con bé ngồi vẽ tranh nhưng lần này nó cười như được mùa. Nhìn nụ cười toe toét ấy, tôi biết nó đang vui nên bước đến lân la hỏi thăm: "Mộc Ni, có chuyện gì mà vui thế, kể chị nghe đi.” Con bé thấy tôi thì im bặt miệng nhưng dù cố nín nhưng không nén nổi mà cười thành tiếng. "Chị hai, gặp gỡ người đàn ông và người đàn bà trong mình, chị biết là gì không?”. Tôi cười ha hả. Nói biết, chị biết em bị sao rồi. Nói xong, tôi kéo nó ra ngoài trời, soi mình dưới ánh nắng, rồi tối rủ nó đi ngắm trăng. Nó hết cười nổi nhưng vẫn chịu.  Mới hôm qua, con bé nói với tôi giọng buồn rầu: "Mặc Khiêm kêu em đi cắt tóc ngắn cho bớt đáng ghét hơn.” Tôi lặng im một lúc vì biết chuyện riêng, không nên xen vô làm chi. Nghĩ tới nghĩ lui, tôi bình tĩnh đưa hình một con bé tóc ngắn trên mạng, nói dễ thương chưa này. Nó nhìn hình, rồi nhìn tôi, cười như khoái trá: "Không ngờ anh ấy lại có mắt nhìn thẩm mỹ như vậy”. Nó gật đầu, bảo tôi lựa lựa quán rồi qua. Hôm nay, tôi thấy con bé đứng nhìn trong gương hồi lâu rồi nó mỉm cười y như một cô công chúa đang đợi hoàng tử. Thấy tôi, nó nhẹ nhàng nói: "Chị hai, chị bảo nhìn em như này có đáng yêu không?” Tôi lại gần, xoay nó một vòng và cười: "Ừm, trông khác xưa nhiều lắm”. Nó nghe vậy thì nhanh nhẹn đến công ty. Bước đến cửa thang máy gặp ngay Mặc Khiêm ở đó. Mặc Khiêm nhìn nó một lượt rồi hỏi: "Mộc Ni, em cắt tóc thật đấy à”. Nó lẽn bẽn trả lời: "À thì, vừa đúng lúc…” Nó bỏ lửng câu nói rồi bước vào trong. Mặc Khiêm lắc đầu không hiểu. Tôi thì hiểu, nó đến đúng lúc thang máy mở.  @Ninh_QN91 @NguyenViet27344 @tinabeauty_1987 @tuannnt @Dung_Doan_BP @Elsarose90 @MyDieuDK @Dieuaiqt @hanhtran2024 @HuongVita39 @nga1736757 @duocsithanh789 #GanHamX #LopVietVan #HuongVita

6k

NẾU CHỈ CÒN 24 GIỜ ĐỂ SỐNG Tôi viết điều này khi đầu đang đau dữ dội. Chẳng biết nếu mai tôi không còn trên đời này nữa thì điều gì khiến tôi hối tiếc vì chưa làm. Nhưng ít nhất tôi cũng có 24 giờ để chuẩn bị tinh thần tôi sẽ ra đi. Chẳng ai biết trước và dám chắc mình sẽ ở đây bao lâu nên nếu bạn giống tôi, khi đau đầu như này, hãy viết một đoạn nhỏ cho riêng mình. Tôi sẽ ngắm nhìn toàn bộ hình ảnh những người thân yêu qua kí ức và dành tặng những lời cầu nguyện tốt đẹp nhất cho họ. Nếu được gặp họ, tôi sẽ mỉm cười và nói những lời nhẹ nhàng, trao cho họ cái nhìn ấm áp. Tôi sẽ viết một bức thư tạm biệt và dặn, tôi sẽ sống tốt ở thế giới bên kia nên đừng quá lo lắng cho tôi. Tôi sẽ dọn dẹp thật sạch căn phòng của mình, bật một bản nhạc yêu thích và tìm cho mình một nơi yên tĩnh để cảm nhận những giờ phút cuối cùng của đời mình.  Tôi sẽ không lãng phí một giờ phút nào cho quá khứ hay tương lai nơi tôi sẽ đến. Tôi chỉ tận hưởng giây phút hiện tại thật trọn vẹn và an lành. Nếu được, tôi sẽ đi dạo ngắm hoa, nhìn tán cây và nghe tiếng chim hót, để ý những chú bướm bay lượn. Nếu được, tôi sẽ khóc thật to vì trước đây tôi hay che giấu nước mắt, hay nín nhịn. Nếu được, tôi sẽ đi chơi. Đi đến nơi có biển, có sông, có cánh đồng, có núi. Nếu được, tôi sẽ vùi mình vào chăn trước giờ khắc cuối cùng.  Tôi sẽ làm mọi điều mà trái tim tôi muốn, chỉ đơn giản tôi ước ao mình được sống thêm lần nữa. Khi lòng còn đầy khát khao, tôi biết tôi chưa chết. Tôi vẫn còn cơ hội để tận hưởng không gian này. Tôi vẫn ở đây để đọc và lắng nghe tâm sự của mọi người. Chỉ đơn giản vậy thôi cũng làm tôi ngưng khóc. Nếu biết trước 24 giờ cuối cùng như tôi, bạn sẽ làm gì?  —-----------------------‐– Nếu thấy bài viết này chạm đến trái tim bạn thì tặng mình một nút thả tim, một lời bình luận và một lượt chia sẻ nhé. Cảm ơn bạn đã đọc. Nguyện cầu bình an đến bạn và gia đình bạn. Xin phép tag lớp trưởng @TNhat9999 và đội Gàn&Hâm @Ninh_QN91 @NguyenViet27344 @tinabeauty_1987 @tuannnt @Dung_Doan_BP @Elsarose90 @MyDieuDK @Dieuaiqt @hanhtran2024 @HuongVita39 @nga1736757 @duocsithanh789 #GanHamX #LopVietVan #HuongVita

1k

HÃY NỞ HOA NƠI TẠO HÓA ĐẶT BẠN Nếu có một ngày bạn muốn rời bỏ chốn cũ, hãy nhớ đến câu này. Đây là ý đầu tiên mà tác giả cuốn sách muốn gửi gắm. Chẳng hiểu sao tôi cứ mãi nhìn về chính mình. Tôi cứ mãi quẩn quanh trong vòng tròn lặp lại, chạy trốn chính mình. Dù biết mọi thứ đều đến từ sự lựa chọn nhưng nhân duyên đưa đẩy tôi đến những vùng đất đẹp. Dù không gian chật hẹp hay rộng lớn đều đưa tôi đến sự trưởng thành mà có lẽ nếu tôi cứ dậm chân một chỗ tôi sẽ chẳng thể nào chạm được phần sâu nhất linh hồn tôi. Nhưng tôi chẳng thể nào nở hoa. Bởi Tạo hóa trong tôi chưa thực sự được biết đến. Nếu Tạo hóa đã đặt tôi ở đây, hẳn là có một lý do nào đó. Tôi nên làm gì đây? Mỗi ngày trôi qua, tôi hấp thụ ngày càng nhiều sự trải nghiệm. Vốn sống lớn dần lên, cái tôi thu nhỏ lại và tôi viết như điều được nhận. Dòng chữ tuôn chảy như một dòng sông, tôi có thể làm được gì hơn chăng? Hoa nở khi nhận đủ yêu thương từ đất trời. Từ không khí, độ ẩm đến thời gian của tự nhiên. Tôi hiểu tôi không thể gượng ép. Nhưng nếu cái cây phải vươn mình vượt qua bão giông thì chúng đã nỗ lực để được nở hoa. Tôi không hơn được một cái cây chăng? Vì tôi chẳng muốn sống một đời tầm thường, trôi đi trong yên lặng, nên tôi viết cho thỏa lòng. Chỉ một chút rung động trong câu chữ, cũng giúp tâm hồn tôi được tưới mát. Nên một quyển sách có giá trị tại thời điểm người đọc cần nó. Và tôi trân trọng những người viết sách như một điều tôi chưa làm được. Thế giới quan của họ rộng lớn đến mức chẳng thể giữ lại cho riêng mình. Mỗi một bông hoa đều có nét đẹp riêng, tôi cũng vậy, bạn cũng vậy. Mỗi lần nở nụ cười, tôi lại thấy trong lòng mình tươi vui, và tôi có khác gì bông hoa đang khoe sắc thắm. Và nụ cười thì luôn đẹp, bạn thấy không? Mỉm cười nè ^-^

598

Gặp người đúng lúc - Mặc Khiêm khá cao, Mộc Ni thì khá thấp. Mắt nhìn của em cũng ổn đó. Bạch Hảo nhận xét khi nhìn vào khung hình. Mặc Khiêm đứng từ đằng xa đào tạo cho Mộc Ni những kĩ năng cơ bản của một người diễn viên. Lần này cách đào tạo của anh hoàn toàn khác với lần trước. Mộc Ni tiếp thu khá nhanh và thực hành không chút ngại ngùng.  - Gặp đúng người thì mọi việc đều thuận lợi. Anh nhìn kĩ xem, Mặc Khiêm mà chúng ta biết không còn là một thầy giáo nghiêm nghị nữa. - Mộc Tâm, tôi cũng không còn là một người đạo diễn khó tính nữa. Mộc Tâm lặng im.  *** - Mộc Tâm, tôi chấp nhận làm ba của cô bé này. Mặc Khiêm cười tươi. - Chị gái, ba của em tuyệt vời quá. Cảm ơn chị. Mộc Ni cũng cười tươi không kém. Mộc Tâm mỉm cười. - Vậy tuần sau chúng ta sẽ đến Ánh Dương và quay phim tại đó. Giờ ba và con gái học thuộc kịch bản trước nhé. Cả hai cùng đồng thanh: - Dạ. Mọi thứ nằm ngoài mong đợi. Mộc Tâm liên hệ với Ánh Dương chuẩn bị sân khấu và trang phục. *** - Mộc Tâm, nhiều công ty đang có lời mời hợp tác với chúng ta. Mỗi công ty có nét riêng, tôi không nỡ từ chối, cũng chưa dám nhận lời. Hoa Tiêu băn khoăn.  - Chị Hoa, sắp xếp mức độ phù hợp. Mỗi một lời mời như một đơn hàng, ưu tiên chế độ thanh toán trước khi chúng ta có nguồn dư. Các bộ phận khác đều đang hoạt động, chị cần phân bổ cho phù hợp.  Hoa Tiêu đồng ý. - Mấy nay tập trung vào phát triển sáng tạo, tôi cũng bớt chú ý đầu tư thời gian vào những thứ ngày trước từng làm. Mọi thứ cần cân bằng, Mộc Tâm, dự án với Ánh Dương em phụ trách chính, có điều gì khó khăn thì chia sẻ với tôi. Tôi dành thời gian làm tốt những thứ mà trước giờ tôi đang phát triển. Một chương trình khác hoàn toàn bộ phim. Tôi chưa lĩnh hội được, vẫn cần người trẻ như em phát triển và mở rộng hơn nữa. - Dạ, gặp được chị nên cuộc đời em cũng sang trang mới, chị thân yêu. Cả hai cùng cười. Nét cười thì luôn rạng rỡ. Trích trong "Bản thảo không tên 30K chữ”, tác giả Hương Vita đăng tại Cộng đồng Văn học thảnh thơi. @Ninh_QN91 @NguyenViet27344 @tinabeauty_1987 @tuannnt @Dung_Doan_BP @Elsarose90 @MyDieuDK @Dieuaiqt @hanhtran2024 @HuongVita39 @nga1736757 @duocsithanh789 #GanHamX #LopVietVan #HuongVita

964

Đang ngồi mà @grok nó cũng cho đứng được. Thử đi các bác ^-^ #Grok

563

MẶC KHẢI THỨ MƯỜI  (Gửi tặng #James_Redfield) Tôi là một kẻ khờ. Vì là kẻ khờ nên tôi nghĩ ít, nói ít và làm ít. Và kẻ khờ này chỉ có thể viết nhiều. Xin gửi tặng dòng chữ này cho tác giả cuốn sách Lời tiên tri Celestine. *** (1) Trong chuyến hành trình tìm về chính mình, tôi bắt gặp một hình ảnh của tôi thời thơ ấu. Một cô bé hồn nhiên, hay cười và rất thích đi chơi. Tôi luôn là đứa được mọi người đón đi chơi, về quê ngoại của bác, quê chồng của cô hay là đứa lẽo đẽo theo chị hàng xóm đi viếng mộ. Có lẽ một phần kí ức ấy đã ngủ quên trong tôi quá lâu. Chẳng hiểu sao tâm tính của tôi thay đổi và khép mình lại khi lên cấp ba. Tôi chẳng còn đi đâu nhiều hơn là về quê mẹ. Cũng chẳng đi xem trung thu hay pháo hoa ngày Tết. Bởi tôi thích ở nhà hơn. Cha mẹ là người có ảnh hưởng lớn trong cuộc đời tôi. Cha tôi hiền lành, ít nói và hay cả nể. Mẹ tôi thì nhân hậu, chịu đựng và sống hết lòng vì người khác. Chẳng hiểu sao hồi bé tôi không thể tâm sự được với ai một cách sâu sắc. Tôi đem tâm tư viết hết vào cuốn nhật ký và lên cấp hai tôi chép, làm thơ, và viết một số truyện ngắn. Sau này trong một lần tôi rơi vào trạng thái trầm cảm, tôi đốt bỏ mọi thứ như để quên đi quá khứ. Mọi thứ thời bé của tôi, với những ước mơ lớn lao, vượt ngoài tầm với, tôi vẫn có niềm tin, chỉ cần tôi học giỏi hơn chút nữa, tôi sẽ làm cha mẹ tự hào.  Tôi không thích tính cha hiền quá hiền, mẹ thì quá hy sinh, nên tôi lớn lên với một điều, tôi kỳ vọng tôi sẽ vượt qua mọi sự không thích đó. Nhưng có một giai đoạn khi tôi nhìn lại, tôi chỉ biết khóc bởi tôi quá may mắn khi được sinh ra trong gia đình mà cha mẹ tôi đều hiền dịu và nuôi dưỡng tôi tính nhẫn và nhịn. Dù cuộc đời có xô đẩy, tôi vẫn là cái cây hiên ngang giữa đất trời này. Gốc rễ bền chặt có được là do tôi được thừa hưởng từ cha mẹ. Tôi biết ơn họ vì điều đó. Nhưng cả đời này, cha mẹ tôi chẳng đi đâu nhiều. Mọi người ở quê đã quá quen với lũy tre làng, con đường nhỏ và cả những giấc mơ bình dị. Tôi thì chẳng biết giống ai. Hồi bé, trước kì thi học sinh giỏi huyện, tôi lúc ấy mới lớp 4 tự mình thắp ba nén hương xin các cụ phù hộ cho tôi. Sau lần ấy tôi đoạt giải, tôi vui lắm. Nên với tôi, việc thi cử chỉ là may mắn. Năng lực của tôi chưa đạt đến mức đó.  Một hành trình hơn 30 năm trôi qua, tôi mừng vì phần lớn người tôi gặp họ đều hiền lành, chất phác. Các bạn của tôi đa phần ít nói, hiểu chuyện và lành. Họ yêu quý tôi như tôi yêu quý họ. Nhưng tôi không thích một vài người lớn hay quá quan tâm đến người khác, còn hơn cả nghĩ về bản thân mình theo một cách không hay mấy. Tôi hiểu nếu sông và biển được đem ra so sánh thì lòng sông chật hẹp giống với con người thường thấy. Tôi đã từng bị tổn thương, nhưng đến giờ khi đã hiểu, tôi thấy thương họ nhiều hơn. Và càng thương chính mình, một con người nhỏ bé thì càng nên tha thứ hay thứ tha cho những lỗi lầm vô ý của người khác. Ai cũng đúng trong nhận thức của họ, đó là câu nói tôi luôn vỗ về chính mình.  Tôi hiểu và biết lòng biết ơn có một sức mạnh to lớn, cuốn trôi mọi cơn bão lòng. Vậy mà tôi chẳng thể giữ mãi một tấm lòng đó. Nhiều lần tôi vội quên đi lời cảm ơn, lời xin lỗi và chỉ sống cho riêng mình. Tôi nợ tất cả những người tôi có nhân duyên một lời cảm ơn và một lời xin lỗi. Tôi cũng giống như hầu hết mọi người đều vô tình làm người khác muộn phiền vì những lời lẽ chưa tốt lắm. Dù rằng, hiện tại, tôi bây giờ đều đã cẩn trọng hơn nhiều nhưng tôi vốn thẳng thắn trong việc đưa ra suy nghĩ của chính mình nên có người sẽ cho đó là sự thô kệch. Tôi không thể thay đổi điều ấy. Chỉ gắng mỉm cười mỗi ngày.

185

Most engaged tweets of Phạm Thị Hương | Vita

Một nụ cười = một nút thả tim.  Thử đi, bạn sẽ bất ngờ đấy! BÀI TẬP LỚP VIỆT VĂN TUẦN 05 Đề 03: Khi vay khi mượn, thấy tấm lòng người. Khi trả khi đòi, thấu nhân phẩm. —---------------------------- Mộc Ni, một cô gái mơ mộng và nhiệt huyết, nổi tiếng trong làng vì những ý tưởng kỳ lạ. Một ngày, cô chạy đến nhà Mặc Khiêm, người bạn thân tiết kiệm, tuyên bố: “Tớ cần vay tiền để mua một con ngựa lùn làm mặt tiền cho tiệm cà phê!” Mặc Khiêm, dù ngỡ ngàng, vẫn không nỡ từ chối ánh mắt lấp lánh của cô. Anh đưa hết số tiền tiết kiệm và dặn: “Trả tớ khi nào thành công.” Mộc Ni nhận tiền, cảm ơn rối rít rồi hăm hở đi mua con ngựa lùn, đặt tên là Bắp Rang và biến nó thành “nhân viên chào khách”. Kỳ lạ thay, ý tưởng quái chiêu ấy hút khách đến tiệm đông nườm nượp. Mộc Ni vừa bán cà phê vừa kể chuyện về Bắp Rang, khiến cả làng xôn xao. Cô nhanh chóng kiếm đủ tiền, trả Mặc Khiêm sớm hơn dự tính, kèm một ly cà phê muối cô tự làm. Không chỉ thế, hàng ngày Mộc Ni còn học thêm tiếng Trung, chờ có dịp rủ Mặc Khiêm đi du lịch để cảm ơn. Mặc Khiêm cũng vì thế mà trở thành khách quen của Mộc Ni. Mỗi lần nhìn thấy nụ cười của cô khi bán hàng, Mặc Khiêm không ngừng động viên chính mình: “Lần tới mình sẽ vay tiền Mộc Ni và vờ như quên. Sau cùng là lấy thân trả nợ.” Thoáng nghĩ và chợt cười, Mặc Khiêm dường như quên cả thực tại. Khi vay khi mượn, thấy tấm lòng người. Khi trả khi đòi, thấu nhân phẩm. Mộc Ni nhận ra tấm lòng của Mặc Khiêm rất tốt, sẵn sàng cho bạn bè mượn tiền không chút đắn đo hay yêu cầu một cái lịch trả. Mặc Khiêm làm vậy cũng vì tin tưởng Mộc Ni và quý mến tình bạn này. Điều ấy được đền đáp xứng đáng với nỗ lực làm việc của Mộc Ni cùng kết quả là cô đã trả được nợ. Đứng trước bài toán vay mượn, ai cũng sợ mất tình và mất tiền. Đứng sau bài toán trả đòi, nhiều người ngậm trái đắng vì tin lầm người. Nhưng sau cùng vì lòng trắc ẩn, chúng ta vẫn giúp nhau. Mặc Khiêm và Mộc Ni là minh chứng cho một tình bạn đẹp. Giúp đỡ nhau khi khó khăn và cùng nhau vươn lên để có một cuộc sống tốt đẹp. Dù không phải cái kết nào cũng được như câu chuyện trên nhưng ít nhất chúng ta cũng được một bài học đáng nhớ về lòng người. —---------------------- Xin phép tag lớp trưởng @TNhat9999 cùng đồng đội Gàn&Hâm ạ. @Ninh_QN91 @NguyenViet27344 @tinabeauty_1987 @tuannnt @Dung_Doan_BP @Elsarose90 @MyDieuDK @Dieuaiqt @hanhtran2024 @HuongVita39 @nga1736757 @duocsithanh789 #GanHamX #LopVietVan #HuongVita

12k

Gặp người… Mới hôm nào tôi còn hỏi cô em gái: "Mộc Ni sao mấy nay em lặng thế? Cười chị xem nào.” Để tiếp thêm tinh thần cho câu nói ấy, tôi cười hết cỡ. Ấy thế mà con bé không cười nổi. Nó nhìn tôi ánh mắt sắc bén như lưỡi cưa không đốn nổi cây. Rồi thì lặng im ngồi vẽ những nét vẽ không đầu không cuối. Tôi hiểu, hãy để con bé im lặng. Ngày hôm sau, tôi lại thấy con bé ngồi vẽ tranh nhưng lần này nó cười như được mùa. Nhìn nụ cười toe toét ấy, tôi biết nó đang vui nên bước đến lân la hỏi thăm: "Mộc Ni, có chuyện gì mà vui thế, kể chị nghe đi.” Con bé thấy tôi thì im bặt miệng nhưng dù cố nín nhưng không nén nổi mà cười thành tiếng. "Chị hai, gặp gỡ người đàn ông và người đàn bà trong mình, chị biết là gì không?”. Tôi cười ha hả. Nói biết, chị biết em bị sao rồi. Nói xong, tôi kéo nó ra ngoài trời, soi mình dưới ánh nắng, rồi tối rủ nó đi ngắm trăng. Nó hết cười nổi nhưng vẫn chịu.  Mới hôm qua, con bé nói với tôi giọng buồn rầu: "Mặc Khiêm kêu em đi cắt tóc ngắn cho bớt đáng ghét hơn.” Tôi lặng im một lúc vì biết chuyện riêng, không nên xen vô làm chi. Nghĩ tới nghĩ lui, tôi bình tĩnh đưa hình một con bé tóc ngắn trên mạng, nói dễ thương chưa này. Nó nhìn hình, rồi nhìn tôi, cười như khoái trá: "Không ngờ anh ấy lại có mắt nhìn thẩm mỹ như vậy”. Nó gật đầu, bảo tôi lựa lựa quán rồi qua. Hôm nay, tôi thấy con bé đứng nhìn trong gương hồi lâu rồi nó mỉm cười y như một cô công chúa đang đợi hoàng tử. Thấy tôi, nó nhẹ nhàng nói: "Chị hai, chị bảo nhìn em như này có đáng yêu không?” Tôi lại gần, xoay nó một vòng và cười: "Ừm, trông khác xưa nhiều lắm”. Nó nghe vậy thì nhanh nhẹn đến công ty. Bước đến cửa thang máy gặp ngay Mặc Khiêm ở đó. Mặc Khiêm nhìn nó một lượt rồi hỏi: "Mộc Ni, em cắt tóc thật đấy à”. Nó lẽn bẽn trả lời: "À thì, vừa đúng lúc…” Nó bỏ lửng câu nói rồi bước vào trong. Mặc Khiêm lắc đầu không hiểu. Tôi thì hiểu, nó đến đúng lúc thang máy mở.  @Ninh_QN91 @NguyenViet27344 @tinabeauty_1987 @tuannnt @Dung_Doan_BP @Elsarose90 @MyDieuDK @Dieuaiqt @hanhtran2024 @HuongVita39 @nga1736757 @duocsithanh789 #GanHamX #LopVietVan #HuongVita

6k

Mỗi lượt thả tim của các bác như cánh tay nối dài nâng đỡ em bước vào lớp Việt văn.  BÀI TẬP LỚP VIỆT VĂN TUẦN 4 Chủ đề 5: Viết câu chuyện về điều ước của vua Midas Lời giới thiệu:  Ngày xưa, ở một vương quốc lấp lánh ánh vàng, có vua Midas, một ông vua yêu vàng hơn cả yêu vợ. Cung điện của ông trông như một tiệm vàng cỡ bự, với ghế vàng, bàn vàng, thậm chí cả... bồn tắm vàng. Nhưng vua Midas vẫn than thở: “Chừng này vàng chưa đủ làm ta nổi bật trên bản đồ các vị vua!” —----------------------- Một buổi chiều đẹp trời, khi vua Midas đang đi dạo trong vườn, ông bắt gặp một ông già đang ngáy khò khò dưới gốc cây. Hóa ra là Silenus, bạn chí cốt của thần Dionysus, say xỉn lạc đường. Vua Midas liền mời ông già về cung điện, thiết đãi tử tế. Thần Dionysus nghe được, cảm động trước sự hiếu khách, liền hiện ra hỏi:  - Này Midas, thích gì, ta cho một điều ước. Vua Midas, mắt sáng như đèn pha, hét lên:  - Ta muốn mọi thứ ta chạm vào đều biến thành vàng! Thần Dionysus nhướng mày:  - Chắc chưa? Coi chừng hối hận đó! Vua Midas gạt phăng:  - Ta không hối hận. Vàng là chân ái! Sáng hôm sau, vua Midas tỉnh dậy, hớn hở như vừa trúng số. Ông chạm vào cái gối, nó hóa thành vàng. Chạm vào rèm cửa, vàng luôn! Ông chạy ra vườn, chạm vào bụi cây, bụi cây biến thành... bụi vàng lấp lánh. - Ha ha, ta là vị vua giàu nhất vũ trụ. Vua Midas cười khoái chí, tưởng tượng mình sẽ tắm trong bể vàng.  Nhưng đời đâu như mơ! Đến giờ ăn sáng, vua Midas cầm cái bánh mì, nó thành cục vàng cứng như đá. Ly nước cam cũng vàng nốt. Vua Midas gào lên:  - Trời ơi, vàng đẹp thật, nhưng ăn kiểu gì đây? Bụng đói meo, vua Midas quyết định đi dạo cho khuây khỏa. Xui xẻo thay, công chúa Zoe, cô con gái cưng của Midas, chạy đến bên cạnh và gọi:  - Ba ơi! Vua Midas, quên béng lời nguyền, vội ôm con. Lập tức, Zoe biến thành một bức tượng vàng, miệng vẫn còn cười toe toét. Vua Midas ôm đầu:  - Không! Con gái ta! Giờ ta phải giải thích thế nào với hoàng hậu đây? Hoảng loạn, vua Midas chạy đi cầu cứu thần Dionysus. Ông quỳ xin:  - Thần ơi, vàng thì đẹp thật, nhưng ta không muốn sống kiểu này. Con gái ta giờ thành đồ trang trí mất rồi! Thần Dionysus, đang nhấm nháp ly rượu, phì cười:  - Đã bảo mà không nghe. Thôi, đi tắm ở sông Pactolus đi. Vua Midas lao ra sông như vận động viên marathon, nhảy ùm xuống nước. Quyền năng vàng tuột khỏi tay ông, chảy theo dòng sông, khiến bãi cát lấp lánh mãi mãi.  —------------------------------------ Ngoại truyện: Trở về cung, vua Midas chạm vào Zoe, và công chúa sống lại, còn hỏi:  - Ba vừa làm gì mà ướt như chuột thế? Vua Midas chỉ cười trừ, không dám kể. Từ đó, vua Midas bỏ hẳn thói mê vàng. Ông chuyển sang sưu tầm... hoa cỏ, vì “ít ra chạm vào chúng không gây họa!” Cung điện bớt lòe loẹt, nhưng tiếng cười thì nhiều hơn. Vua Midas học được rằng vàng có thể mua được nhiều thứ, nhưng không mua nổi một bữa sáng ngon lành hay cái ôm của con gái. Xin phép tag lớp trưởng Nhật @TNhat9999 và đội Gàn&Hâm ạ @Ninh_QN91 @NguyenViet27344 @tinabeauty_1987 @tuannnt @Dung_Doan_BP @Elsarose90 @MyDieuDK @Dieuaiqt @hanhtran2024 @HuongVita39 @nga1736757 @duocsithanh789 #GanHamX #LopVietVan #HuongVita

125k

HÃY NỞ HOA NƠI TẠO HÓA ĐẶT BẠN Nếu có một ngày bạn muốn rời bỏ chốn cũ, hãy nhớ đến câu này. Đây là ý đầu tiên mà tác giả cuốn sách muốn gửi gắm. Chẳng hiểu sao tôi cứ mãi nhìn về chính mình. Tôi cứ mãi quẩn quanh trong vòng tròn lặp lại, chạy trốn chính mình. Dù biết mọi thứ đều đến từ sự lựa chọn nhưng nhân duyên đưa đẩy tôi đến những vùng đất đẹp. Dù không gian chật hẹp hay rộng lớn đều đưa tôi đến sự trưởng thành mà có lẽ nếu tôi cứ dậm chân một chỗ tôi sẽ chẳng thể nào chạm được phần sâu nhất linh hồn tôi. Nhưng tôi chẳng thể nào nở hoa. Bởi Tạo hóa trong tôi chưa thực sự được biết đến. Nếu Tạo hóa đã đặt tôi ở đây, hẳn là có một lý do nào đó. Tôi nên làm gì đây? Mỗi ngày trôi qua, tôi hấp thụ ngày càng nhiều sự trải nghiệm. Vốn sống lớn dần lên, cái tôi thu nhỏ lại và tôi viết như điều được nhận. Dòng chữ tuôn chảy như một dòng sông, tôi có thể làm được gì hơn chăng? Hoa nở khi nhận đủ yêu thương từ đất trời. Từ không khí, độ ẩm đến thời gian của tự nhiên. Tôi hiểu tôi không thể gượng ép. Nhưng nếu cái cây phải vươn mình vượt qua bão giông thì chúng đã nỗ lực để được nở hoa. Tôi không hơn được một cái cây chăng? Vì tôi chẳng muốn sống một đời tầm thường, trôi đi trong yên lặng, nên tôi viết cho thỏa lòng. Chỉ một chút rung động trong câu chữ, cũng giúp tâm hồn tôi được tưới mát. Nên một quyển sách có giá trị tại thời điểm người đọc cần nó. Và tôi trân trọng những người viết sách như một điều tôi chưa làm được. Thế giới quan của họ rộng lớn đến mức chẳng thể giữ lại cho riêng mình. Mỗi một bông hoa đều có nét đẹp riêng, tôi cũng vậy, bạn cũng vậy. Mỗi lần nở nụ cười, tôi lại thấy trong lòng mình tươi vui, và tôi có khác gì bông hoa đang khoe sắc thắm. Và nụ cười thì luôn đẹp, bạn thấy không? Mỉm cười nè ^-^

598

NẾU CHỈ CÒN 24 GIỜ ĐỂ SỐNG Tôi viết điều này khi đầu đang đau dữ dội. Chẳng biết nếu mai tôi không còn trên đời này nữa thì điều gì khiến tôi hối tiếc vì chưa làm. Nhưng ít nhất tôi cũng có 24 giờ để chuẩn bị tinh thần tôi sẽ ra đi. Chẳng ai biết trước và dám chắc mình sẽ ở đây bao lâu nên nếu bạn giống tôi, khi đau đầu như này, hãy viết một đoạn nhỏ cho riêng mình. Tôi sẽ ngắm nhìn toàn bộ hình ảnh những người thân yêu qua kí ức và dành tặng những lời cầu nguyện tốt đẹp nhất cho họ. Nếu được gặp họ, tôi sẽ mỉm cười và nói những lời nhẹ nhàng, trao cho họ cái nhìn ấm áp. Tôi sẽ viết một bức thư tạm biệt và dặn, tôi sẽ sống tốt ở thế giới bên kia nên đừng quá lo lắng cho tôi. Tôi sẽ dọn dẹp thật sạch căn phòng của mình, bật một bản nhạc yêu thích và tìm cho mình một nơi yên tĩnh để cảm nhận những giờ phút cuối cùng của đời mình.  Tôi sẽ không lãng phí một giờ phút nào cho quá khứ hay tương lai nơi tôi sẽ đến. Tôi chỉ tận hưởng giây phút hiện tại thật trọn vẹn và an lành. Nếu được, tôi sẽ đi dạo ngắm hoa, nhìn tán cây và nghe tiếng chim hót, để ý những chú bướm bay lượn. Nếu được, tôi sẽ khóc thật to vì trước đây tôi hay che giấu nước mắt, hay nín nhịn. Nếu được, tôi sẽ đi chơi. Đi đến nơi có biển, có sông, có cánh đồng, có núi. Nếu được, tôi sẽ vùi mình vào chăn trước giờ khắc cuối cùng.  Tôi sẽ làm mọi điều mà trái tim tôi muốn, chỉ đơn giản tôi ước ao mình được sống thêm lần nữa. Khi lòng còn đầy khát khao, tôi biết tôi chưa chết. Tôi vẫn còn cơ hội để tận hưởng không gian này. Tôi vẫn ở đây để đọc và lắng nghe tâm sự của mọi người. Chỉ đơn giản vậy thôi cũng làm tôi ngưng khóc. Nếu biết trước 24 giờ cuối cùng như tôi, bạn sẽ làm gì?  —-----------------------‐– Nếu thấy bài viết này chạm đến trái tim bạn thì tặng mình một nút thả tim, một lời bình luận và một lượt chia sẻ nhé. Cảm ơn bạn đã đọc. Nguyện cầu bình an đến bạn và gia đình bạn. Xin phép tag lớp trưởng @TNhat9999 và đội Gàn&Hâm @Ninh_QN91 @NguyenViet27344 @tinabeauty_1987 @tuannnt @Dung_Doan_BP @Elsarose90 @MyDieuDK @Dieuaiqt @hanhtran2024 @HuongVita39 @nga1736757 @duocsithanh789 #GanHamX #LopVietVan #HuongVita

1k

MẶC KHẢI THỨ MƯỜI  (Gửi tặng #James_Redfield) Tôi là một kẻ khờ. Vì là kẻ khờ nên tôi nghĩ ít, nói ít và làm ít. Và kẻ khờ này chỉ có thể viết nhiều. Xin gửi tặng dòng chữ này cho tác giả cuốn sách Lời tiên tri Celestine. *** (1) Trong chuyến hành trình tìm về chính mình, tôi bắt gặp một hình ảnh của tôi thời thơ ấu. Một cô bé hồn nhiên, hay cười và rất thích đi chơi. Tôi luôn là đứa được mọi người đón đi chơi, về quê ngoại của bác, quê chồng của cô hay là đứa lẽo đẽo theo chị hàng xóm đi viếng mộ. Có lẽ một phần kí ức ấy đã ngủ quên trong tôi quá lâu. Chẳng hiểu sao tâm tính của tôi thay đổi và khép mình lại khi lên cấp ba. Tôi chẳng còn đi đâu nhiều hơn là về quê mẹ. Cũng chẳng đi xem trung thu hay pháo hoa ngày Tết. Bởi tôi thích ở nhà hơn. Cha mẹ là người có ảnh hưởng lớn trong cuộc đời tôi. Cha tôi hiền lành, ít nói và hay cả nể. Mẹ tôi thì nhân hậu, chịu đựng và sống hết lòng vì người khác. Chẳng hiểu sao hồi bé tôi không thể tâm sự được với ai một cách sâu sắc. Tôi đem tâm tư viết hết vào cuốn nhật ký và lên cấp hai tôi chép, làm thơ, và viết một số truyện ngắn. Sau này trong một lần tôi rơi vào trạng thái trầm cảm, tôi đốt bỏ mọi thứ như để quên đi quá khứ. Mọi thứ thời bé của tôi, với những ước mơ lớn lao, vượt ngoài tầm với, tôi vẫn có niềm tin, chỉ cần tôi học giỏi hơn chút nữa, tôi sẽ làm cha mẹ tự hào.  Tôi không thích tính cha hiền quá hiền, mẹ thì quá hy sinh, nên tôi lớn lên với một điều, tôi kỳ vọng tôi sẽ vượt qua mọi sự không thích đó. Nhưng có một giai đoạn khi tôi nhìn lại, tôi chỉ biết khóc bởi tôi quá may mắn khi được sinh ra trong gia đình mà cha mẹ tôi đều hiền dịu và nuôi dưỡng tôi tính nhẫn và nhịn. Dù cuộc đời có xô đẩy, tôi vẫn là cái cây hiên ngang giữa đất trời này. Gốc rễ bền chặt có được là do tôi được thừa hưởng từ cha mẹ. Tôi biết ơn họ vì điều đó. Nhưng cả đời này, cha mẹ tôi chẳng đi đâu nhiều. Mọi người ở quê đã quá quen với lũy tre làng, con đường nhỏ và cả những giấc mơ bình dị. Tôi thì chẳng biết giống ai. Hồi bé, trước kì thi học sinh giỏi huyện, tôi lúc ấy mới lớp 4 tự mình thắp ba nén hương xin các cụ phù hộ cho tôi. Sau lần ấy tôi đoạt giải, tôi vui lắm. Nên với tôi, việc thi cử chỉ là may mắn. Năng lực của tôi chưa đạt đến mức đó.  Một hành trình hơn 30 năm trôi qua, tôi mừng vì phần lớn người tôi gặp họ đều hiền lành, chất phác. Các bạn của tôi đa phần ít nói, hiểu chuyện và lành. Họ yêu quý tôi như tôi yêu quý họ. Nhưng tôi không thích một vài người lớn hay quá quan tâm đến người khác, còn hơn cả nghĩ về bản thân mình theo một cách không hay mấy. Tôi hiểu nếu sông và biển được đem ra so sánh thì lòng sông chật hẹp giống với con người thường thấy. Tôi đã từng bị tổn thương, nhưng đến giờ khi đã hiểu, tôi thấy thương họ nhiều hơn. Và càng thương chính mình, một con người nhỏ bé thì càng nên tha thứ hay thứ tha cho những lỗi lầm vô ý của người khác. Ai cũng đúng trong nhận thức của họ, đó là câu nói tôi luôn vỗ về chính mình.  Tôi hiểu và biết lòng biết ơn có một sức mạnh to lớn, cuốn trôi mọi cơn bão lòng. Vậy mà tôi chẳng thể giữ mãi một tấm lòng đó. Nhiều lần tôi vội quên đi lời cảm ơn, lời xin lỗi và chỉ sống cho riêng mình. Tôi nợ tất cả những người tôi có nhân duyên một lời cảm ơn và một lời xin lỗi. Tôi cũng giống như hầu hết mọi người đều vô tình làm người khác muộn phiền vì những lời lẽ chưa tốt lắm. Dù rằng, hiện tại, tôi bây giờ đều đã cẩn trọng hơn nhiều nhưng tôi vốn thẳng thắn trong việc đưa ra suy nghĩ của chính mình nên có người sẽ cho đó là sự thô kệch. Tôi không thể thay đổi điều ấy. Chỉ gắng mỉm cười mỗi ngày.

185

Gặp người đúng lúc - Mặc Khiêm khá cao, Mộc Ni thì khá thấp. Mắt nhìn của em cũng ổn đó. Bạch Hảo nhận xét khi nhìn vào khung hình. Mặc Khiêm đứng từ đằng xa đào tạo cho Mộc Ni những kĩ năng cơ bản của một người diễn viên. Lần này cách đào tạo của anh hoàn toàn khác với lần trước. Mộc Ni tiếp thu khá nhanh và thực hành không chút ngại ngùng.  - Gặp đúng người thì mọi việc đều thuận lợi. Anh nhìn kĩ xem, Mặc Khiêm mà chúng ta biết không còn là một thầy giáo nghiêm nghị nữa. - Mộc Tâm, tôi cũng không còn là một người đạo diễn khó tính nữa. Mộc Tâm lặng im.  *** - Mộc Tâm, tôi chấp nhận làm ba của cô bé này. Mặc Khiêm cười tươi. - Chị gái, ba của em tuyệt vời quá. Cảm ơn chị. Mộc Ni cũng cười tươi không kém. Mộc Tâm mỉm cười. - Vậy tuần sau chúng ta sẽ đến Ánh Dương và quay phim tại đó. Giờ ba và con gái học thuộc kịch bản trước nhé. Cả hai cùng đồng thanh: - Dạ. Mọi thứ nằm ngoài mong đợi. Mộc Tâm liên hệ với Ánh Dương chuẩn bị sân khấu và trang phục. *** - Mộc Tâm, nhiều công ty đang có lời mời hợp tác với chúng ta. Mỗi công ty có nét riêng, tôi không nỡ từ chối, cũng chưa dám nhận lời. Hoa Tiêu băn khoăn.  - Chị Hoa, sắp xếp mức độ phù hợp. Mỗi một lời mời như một đơn hàng, ưu tiên chế độ thanh toán trước khi chúng ta có nguồn dư. Các bộ phận khác đều đang hoạt động, chị cần phân bổ cho phù hợp.  Hoa Tiêu đồng ý. - Mấy nay tập trung vào phát triển sáng tạo, tôi cũng bớt chú ý đầu tư thời gian vào những thứ ngày trước từng làm. Mọi thứ cần cân bằng, Mộc Tâm, dự án với Ánh Dương em phụ trách chính, có điều gì khó khăn thì chia sẻ với tôi. Tôi dành thời gian làm tốt những thứ mà trước giờ tôi đang phát triển. Một chương trình khác hoàn toàn bộ phim. Tôi chưa lĩnh hội được, vẫn cần người trẻ như em phát triển và mở rộng hơn nữa. - Dạ, gặp được chị nên cuộc đời em cũng sang trang mới, chị thân yêu. Cả hai cùng cười. Nét cười thì luôn rạng rỡ. Trích trong "Bản thảo không tên 30K chữ”, tác giả Hương Vita đăng tại Cộng đồng Văn học thảnh thơi. @Ninh_QN91 @NguyenViet27344 @tinabeauty_1987 @tuannnt @Dung_Doan_BP @Elsarose90 @MyDieuDK @Dieuaiqt @hanhtran2024 @HuongVita39 @nga1736757 @duocsithanh789 #GanHamX #LopVietVan #HuongVita

964

People with Storyteller archetype

analyzing...
@CeeJay_Den_

Content Writer / Storyteller. I use real life stories and experiences to teach you how to Sell to anybody. Sales, Marketing and Advertising are my thing.

249 following538 followers
analyzing...
@zuoyi153917761

好好做事

733 following14k followers

Supercharge your 𝕏 game,
Grow with SuperX!

Get Started for Free